running banner right
left
VĂN HÓA

Doanh Nhân Việt Nam Online

Doanh Nghiệp Thành Viên

  • 1.jpg
  • adong.jpg
  • daducthanh.jpg
  • gominhtri.jpg
  • hoanglong.jpg
  • kemnghia.jpg
  • ninhkieu2.jpg

Đắt hàng nghề... vỗ tay thuê

Sự bùng nổ các game show truyền hình kéo theo sự phát triển của nghề làm khán giả thuê. Trên các diễn đàn, có thể thấy những dòng tuyển dụng khán giả cổ vũ gameshow với cát sê khá hấp dẫn. Kín đáo hơn là nhắn tin thuê, họp fan thuê cho các nghệ sĩ.

 Đắt hàng nghề... vỗ tay thuê

Khán giả xem Gameshow Cùng nhau tỏa sáng sẽ được hỗ trợ 30 nghìn đồng, cùng với đồ ăn và nước uống miễn phí
 
Vỗ tay thuê trong gameshow
 
Anh Lê Quốc Cường, Trưởng ban điều hành Cộng đồng FansViet Club, chuyên cung cấp dịch vụ khán giả cổ vũ cho biết, hiện bên anh hợp tác với các gameshow truyền hình: X- Factor, The Voice, Bước nhảy hoàn vũ nhí, Vietnam's Got Talent, Cùng nhau tỏa sáng...
 
Theo anh Cường, mỗi chương trình gameshow truyền hình khác nhau, vì thế khản giả có quyền lợi khác nhau. Những gameshow truyền hình phát sóng trực tiếp như: The Voice, X- Factor, Bài hát Việt... khán giả không có tiền cát sê. Còn những gameshow truyền hình thu phát sóng thì khán giả đi cổ vũ sẽ được nhận cát sê. Thu nhập của khán giả cổ vũ được tính theo giờ và trả luôn sau khi kết thúc show diễn. Trung bình là từ 15 - 30 nghìn, 60 nghìn đồng/giờ. Nếu kéo dài từ sáng đến chiều thì ít nhất cũng phải 150 nghìn/người. Ngoài ra một số chương trình còn được xe buýt đưa đón miễn phí.
 
 

"Nhiều khi làm đi làm lại, mệt nhưng vui. Vừa được xem miễn phí lại vừa có tiền tiêu. Nhiều lúc gặp được thần tượng của mình cũng thích”, Yến Nhi nói.

Mới đây, mỗi lần ghi hình Liveshow Cùng nhau tỏa sáng, Ban tổ chức cần khoảng 30 - 50 khán giả. Ngoài phụ cấp 30 nghìn đồng/người, khán giả còn được hỗ trợ bánh, nước miễn phí. Đặc biệt, khán giả thuê còn được tặng vé xem chung kết.
 
“Chúng tôi ưu tiên sinh viên, đặc biệt là những sinh viên có hoàn cảnh khó khăn, muốn có thêm thu nhập. Ngoài ra, lí do họ được chọn vì là những người có năng lượng và phấn khích”, anh Cường nói.
 
Yêu cầu công việc của khán giả là phải đến đúng giờ, vỗ tay theo yêu cầu, nhiệt tình, vui vẻ và tham gia cổ vũ các đội chơi. Cổ vũ fair play cho các thí sinh, không phân biệt đối xử với thí sinh nào.
 
Theo anh Cường, làm dịch vụ này khó nhất là khâu quản lý con người: “Có chương trình về DJ, hiphop, có chương trình lại về nhạc opera, trữ tình... mình làm sao phải theo đúng gu của chương trình đó. Tiết mục múa sôi động thì phải vỗ tay thế nào, tiết mục múa trữ tình thì vỗ tay sao cho phù hợp, chứ không thể cái nào cũng vỗ tay ầm ầm. Làm sao cả ngàn con người cùng vỗ tay đồng bộ mới khó”, Cường chia sẻ.
 
Yến Nhi, một nữ sinh viên tại TP HCM có thâm niên đi làm khán giả cho các gameshow truyền hình chia sẻ, nếu đi cổ vũ cả ngày được khoảng 100 nghìn đồng/ buổi, theo tiếng 15 nghìn đồng/tiếng. Tuy nhiên, có hôm đi cổ vũ về khản cả giọng vì hò hét nhiều.
 
 
Nhắn tin thuê, họp fan thuê cho nghệ sĩ
 
Không chỉ gameshow truyền hình mới thuê khán giả đến cổ vũ, mà ngay cả các sao, các nghệ sĩ cũng chi tiền thuê fan làm hình ảnh cho mình. Nếu như dịch vụ thuê khán giả cổ vũ trong các gameshow công khai quảng cáo thì dịch vụ thuê fan nhắn tin bình chọn, hay thuê khán giả họp fan diễn ra kín đáo và âm thầm hơn.
 
Ca sĩ H. cho biết, anh không bao giờ tham gia những chương trình truyền hình có nhắn tin bình chọn. Đó là những cuộc chơi không công bằng vì không ít nghệ sĩ đã bỏ tiền ra thuê fan nhắn tin. “Một là nghệ sĩ đó sẽ chi tiền cho một số người đi vận động nhắn tin hoặc là bỏ tiền ra mua điện thoại, mua sim, thuê người nhắn tin”.
 
Trong khi đó, một người mẫu cho biết, không giống ca sĩ, diễn viên, fan của người mẫu quá ít. Vì thế, khi họp fan làm truyền thông trên báo, cô đã phải nhờ người tìm khán giả. “Sau buổi họp fan, tôi đã phải bỏ tiền mời fan ăn cơm hoặc đưa tiền để trưởng nhóm đó bồi dưỡng cho từng fan trà nước, xăng xe”.
 
Người mẫu này tiết lộ thêm: “Những món quà của fan cũng đều được đặt hàng từ trước”.
 
Ngoài ra, bên cộng đồng FansViet Club còn hỗ trợ các ca sĩ tổ chức những buổi giao lưu cho fan và cũng có những hỗ trợ cho khán giả.
 
 
Theo Minh Tuấn
Giao thông vận tả

Hermès: Từ xưởng thủ công nhỏ tới biểu tượng quý tộc ngành thời trang

Từ một xưởng thủ công nhỏ ở Paris, Hermès đã vươn lên thành một công ty trị giá hàng chục tỷ đô la mà vẫn duy trì mô hình hoạt động kiểu gia đình.

Hermès: Từ xưởng thủ công nhỏ tới biểu tượng quý tộc ngành thời trang

Đế chế hàng xa xỉ 177 năm tuổi

Axel Dumas, thế hệ thứ 6 của gia tộc sở hữu Hermès - thương hiệu hàng xa xỉ danh tiếng, mới nắm giữ chiếc ghế CEO của công ty từ tháng 2 năm nay. Sau nhiều tuần sắp xếp, ông tiếp phóng viên của Forbes tại trụ sở 10 tầng của công ty, nhìn ra con phố Montmartre hoa lệ.

Hermès: Từ xưởng thủ công nhỏ tới biểu tượng quý tộc ngành thời trang (1)

Điều đầu tiên mà CEO 44 tuổi này chia sẻ là tình yêu của Hermès dành cho các sản phẩm thủ công. Ông nói tiếng Anh lưu loát với giọng Pháp đặc trưng: “Chúng tôi tự xem mình là những nghệ nhân sáng tạo”. Sau đó ông dành hẳn 30 phút để nói về triết lý sống còn của Hermès, đó là phát triển tinh thần nghệ nhân.

Sau hai giờ trò chuyện, Dumas vẫn xoay quanh những chi tiết kiểu như vậy mà không trả lời vào bất kỳ vấn đề cụ thể mà phóng viên hỏi, như làm thế nào Hermès dẫn đầu trong thị trường xa xỉ trị giá 300 tỷ đô, làm sao để bán chiếc áo da cá sấu giá 94.000 đô la, hay chiếc khăn đi biển giá 1.275 đô.

Ông cũng không chia sẻ điều gì về quyết định thay thế nhà thiết kế danh tiếng Christophe Lemaire bằng Nadège Vanhee-Cybulski, giám đốc thiết kế mới 36 tuổi, trước đây làm tại The Row (thương hiệu quần áo thời trang cao cấp của cặp diễn viên song sinh Olsen).

Nhưng tất cả sự bảo thủ và kín đáo của Hermès đã đẩy cổ phiếu của công ty tăng vọt 175% trong vòng 5 năm qua. Thật vậy, trong danh sách các công ty đại chúng sáng tạo nhất thế giới của Forbes, Hermès với 177 tuổi đời được xếp hạng thứ 13, trước cả các công ty như Netflix, Priceline hay Starbucks.

Danh sách này được xác định bằng cách đo lường các công ty thương mại ở nhiều khía cạnh mà đặc biệt là sự đổi mới sáng tạo đã được thị trường công nhận.

Sự tăng trưởng vượt bậc của Hermès không dựa trên nền tảng hiệu quả công nghệ như nhiều công ty khác trong bảng xếp hạng này. Sự khéo léo của các bậc nghệ nhân là nền tảng cần thiết giúp công ty thành công nhưng chưa phải là tất cả. Giá cổ phiếu phi mã của Hermès một phần là nhờ sự tiếp quản của tập đoàn thời trang khổng lồ LVMH nhiều năm trước. Năm 2010, LVMH nắm giữ khoảng 20% cổ phần tại Hermès.

Thực sự là có một không khí thần bí bao quanh việc kinh doanh của Hermès. Nói cho cùng thì khi bán bất kỳ một loại hàng hóa nào cũng phải làm sao cho giá cả thấp nhất để cạnh tranh. Nhưng bán những thứ xinh đẹp cho những người không thực sự cần đến chúng thì sao? Điều đó đòi hỏi một nghệ thuật tinh vi mà Hermès nắm rất rõ.

Năm ngoái, công ty đã lập kỷ lục kinh doanh khi lợi nhuận lên đến 1,69 tỷ đô (trong số 5 tỷ USD doanh số bán hàng). Hermès cũng được đánh giá là công ty phát triển nhanh nhất trong ngành công nghiệp thời trang trong vòng 6 năm qua. Thành công này được tạo nên bằng việc xây dựng và tiếp thị khéo léo một loạt thương hiệu, trong đó có túi Birkin, biểu tượng của Hermès.

Khi xem xét cơ cấu sở hữu Hermès, Forbes ước tính có ít nhất 5 thành viên gia đình nằm trong danh sách tỷ phú thế giới. Tổng tài sản của gia đình Dumas hiện nay lên đến 25 tỷ đô la, bằng nhà Rockefellers, nhà Mellons và Ford cộng lại.

Ba bước ngoặt quan trọng

Khởi thủy của cỗ máy kiếm tiền ấn tượng này là một doanh nghiệp gia đình, nơi có xu hướng bóp nghẹt sự đổi mới chứ không phải là khuyến khích phát huy.

Bước ngoặt đầu tiên là năm 1837, Thierry Hermès,một nghệ nhân làm đồ da, mở cửa hàng nhỏ tại Paris. Thời mà người ta còn đi lại bằng xe ngựa thì chất lượng và vẻ đẹp của yên cương Hermès là vô song.

Một cửa hàng của Hermès ở Paris

Thierry chỉ có một đứa con là Charles-Emile - người chuyển cửa hàng đến số 24 Rue du Faubourg Saint-Honoré, trụ sở của công ty cho đến ngày nay. Charles-Emile có hai con trai là Adolphe và Émile-Maurice, những người đã đổi tên công ty thành Hermès Frères.

Nhưng sau đó, Adolphe cho rằng công ty không có tương lai trong thời đại đi lại không dùng ngựa. Aldolphe đã để lại công ty cho Emile. Emile có bốn con gái (một trong số họ qua đời vào năm 1920). Điều này giải thích lý do tại sao không có ai trong gia đình mang họ Hermès. Họ là con cháu thế hệ thứ năm và thứ sáu của gia đình.

Bước ngoặt kế tiếp là vào năm 1989. Trong suốt thế kỷ 20, Hermès vẫn là một trong những thương hiệu xa xỉ lớn nhất thế giới. Tuy nhiên, việc tập trung vào sản xuất đồ da bằng tay tại 12 xưởng tại Pháp với hơn 3.000 công nhân lành nghề không đủ để Hermes “phi nước đại”.

Dưới thời Jean-Louis Dumas, Giám đốc điều hành 1978-2006, cấu trúc sở hữu của gia đình được tách ra thành nhiều lớp như kiểu búp bê Nga, được chia ra cho sáu công ty nắm giữ. Lớp ngoài cùng là một cơ cấu quản lý hai cấp khéo léo được thiết kế bởi Jean-Louis. Một công ty chuyên quản lý quyền sở hữu, một thực thể gia đình tên Emile Hermès SARL, nơi thiết lập ngân sách và phê duyệt các khoản vay. Một công ty khác, Hermès International giám sát công việc hàng ngày của công ty.

Hiện có 4/11 thành viên ngoài gia đình giữ ghế trong hội đồng quản trị nhưng mô hình này hoạt động khá hữu hiệu. Cơ cấu mới giúp Hermès bán 4% cổ phần cho công chúng năm 1993, cho phép các thế hệ trẻ của gia đình thanh lý cổ phần trong công ty mà gia tộc vẫn giữ quyền kiểm soát. Jean-Louis Dumas mở rộng các mảng kinh doanh sang thời trang nam giới, đồ nội thất và chén dĩa.

Từ năm 1989 đến năm 2006, doanh số bán hàng đã tăng gấp bốn lần và đạt mức 1,9 tỷ USD. Tuy nhiên, nó không phải là một kế hoạch hoàn hảo. Bernard Arnault, tỷ phú sở hữu công ty hàng xa xỉ lớn nhất thế giới LVMH (Moët Hennessy Louis Vuitton) đã để mắt tới sự tăng trưởng này. Hermès phù hợp với danh mục đầu tư ông muốn thâu tóm, như Dior và Fendi.

Hermès: Từ xưởng thủ công nhỏ tới biểu tượng quý tộc ngành thời trang (2)

Vì vậy, vào năm 2002 Arnault bắt đầu tích lũy cổ phiếu, bằng cách sử dụng một chiến lược giao dịch hoán đổi để kiểm soát các vị trí mà không cần phải tiết lộ danh tính. Trong năm 2010, Arnault mới công khai tiết lộ rằng ông kiểm soát 17% của Hermès. Với lượng cổ phiếu chỉ còn 30%, ai cũng nghĩ ba nhóm còn lại của gia đình Hermès sẽ bán công ty lấy tiền.

Nhưng động thái của Arnault không đi đúng mục đích mà ngược lại, tạo ra bước ngoặt cuối cùng của Hermès. Thay vì rút ra, gia đình Hermès ở lại và dần dần củng cố quyền lực.

Gia đình Hermès đã bước một bước táo bạo trong năm 2011. 51 hậu duệ của ngài Thierry Hermès đã gộp cổ phần trị giá 16 tỷ đô của mình vào nhóm H51. Nhóm này đang giữ 50,2% cổ phần của công ty và đồng tình không bán bất cứ cổ phiếu nào trong hai thập kỷ tiếp theo. Hai cổ đông lớn khác, các thành viên thuộc thế hệ thứ năm của gia đình là Bertrand Puech (78t) và Nicolas Puech (71t) không góp cổ phần vào nhóm này nhưng đồng tình chống lại LVMH. Hai vị này cũng đồng ý sẽ ưu tiên để lại cổ phần cho các thành viên khác trong gia đình nếu họ quyết định bán.

LVMH và Hermès tiếp tục chiến đấu tại tòa. Hermès cáo buộc LVMH giao dịch nội gián; LVMH tuyên bố lời buộc tội sai. "Đây là trận chiến của thế hệ chúng tôi", Axel Dumas nói, "Hermès không phải là để bán, và chúng tôi sẽ chiến đấu để giành quyền độc lập".

Sự đoàn kết của gia đình đã đem lại nhiều lợi ích cho Hermès. Bị ràng buộc không bán cổ phần trong hai thập kỷ đồng nghĩa với việc mỗi thành viên trong gia đình phải có trách nhiệm hơn với việc kinh doanh, kể cả với những người như Nicolas Puech - đang sở hữu cổ phần trị giá 2,1 tỷ đô la (lợi tức 20 triệu đô la hàng năm) - đủ để ông thong thả tận hưởng cuộc sống ở các điền trang sang trọng suốt đời.

Dumas nói thêm về kế hoạch tiếp theo cho công ty. Hermès hiện có 318 cửa hàng trên khắp năm châu, và mới mở thêm cửa hàng tại Thượng Hải trong tháng rồi. Dumas cũng cải tạo các cửa hàng ở Indonesia, Đài Loan và London, tiếp đến là tập trung cho thị trường Mỹ với bảy cửa hàng mới. Dumas cũng khẳng định Hermès sẽ không chịu thua LVMH trong các cuộc chiến pháp lý. "Gia đình tôi rất mạnh mẽ và quyết tâm", ông khẳng định.

Ông cũng không cố thuyết phục con cái đi theo sự nghiệp gia đình. Tuy nhiên, đã có một số thành viên của thế hệ thứ bảy được dự kiến sẽ tiếp tục truyền thống thủ công đỉnh cao và nghệ thuật bán hàng phù thủy của Hermès."

>> Sony: Đế chế thống trị thành kẻ suy tàn

Theo Phúc An

Doanh nhân Sài gòn

Dẹp nạn “một người làm quan, cả họ được nhờ”

Bố trí chức danh bí thư cấp ủy, chủ tịch UBND, chánh án TAND, viện trưởng VKSND và cán bộ cấp trưởng các ngành thanh tra, công an, tài chính, thuế, hải quan không phải là người địa phương, đó là tinh thần Chỉ thị 36 của Bộ Chính trị về đại hội đảng bộ các cấp tiến tới Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XII của Đảng.

(Minh họa: Ngọc Diệp)
(Minh họa: Ngọc Diệp)

 

Sự quyết liệt trong công tác cán bộ, hạn chế tối đa nạn ô dù, thân quen, bè phái, dòng họ bà con trong bộ máy lãnh đạo các địa phương đã rất được sự đồng thuận và ủng hộ của người dân.

 

Từ xưa, người Việt có câu “một người làm quan cả họ được nhờ”. Xét khía cạnh nào đó, câu này chứa đựng quan điểm tiêu cực. Và hiện nay, nó được bộc lộ rõ ràng, có khi còn hơn cả cái thời sinh ra câu này.

 

“Cả họ được nhờ” có khi là cho chác ít vật chất, có khi mượn oai dòng họ có người làm quan để thị uy với kẻ khác, nhưng cái được nhờ nhất chính là được chia chác quyền lực. Một ông quan đầu tỉnh, đầu ngành là người địa phương, thì nảy sinh khả năng ưu tiên các vị trí cán bộ chủ chốt cho người thân họ hàng. “Gia đình trị” tiến tới “dòng họ trị” là để bảo vệ quyền lực cho cá nhân từng người. Nhóm lợi ích bản thân là một bè phái, cộng thêm quan hệ dòng tộc cho nên sự liên kết rất chặt. Mối quan hệ có tính họ hàng là động cơ để bảo vệ nhau trong những trường hợp có người vi phạm pháp luật hoặc sai trái.

 

Một cá nhân muốn tham nhũng còn sợ hãi bị phát hiện, nhưng một bè phái cùng tham nhũng và che chắn cho nhau thì độ an toàn cao hơn. Có lẽ, tham nhũng nhiều nhưng phát hiện ít là do sự che chắn kỹ lưỡng này.

 

Mối quan hệ dòng họ can thiệp rất nhiều vào công tác tổ chức, chọn người thân cho quyền lợi của riêng tư hơn chọn người cho công việc chung. Ở đây không phải kẻ bề dưới “thấy người sang bắt quàng làm họ”, mà chính kẻ bề trên muốn có một hàng rào nhân sự dễ sai khiến và thực thi công việc bằng thái độ tuân phục. Tuân phục một ông quan và tuân phục một ông chú, ông bác, bà dì… trong dòng họ.

 

Vì thế, ngay trong cơ quan hành chính, có thể thấy rõ những biểu hiện quan hệ dòng họ trong cách xưng hô và thái độ ứng xử. Sự tuân phục không phải là mối quan hệ trên dưới trong một tổ chức, trong một cơ quan, đơn vị, mà như trong một gia đình. Cấp dưới xưng chú, bác, cấp trên đối đáp lại bằng mày, tao.

 

Nếu như thực hiện một khảo sát khách quan tất cả các địa phương, ngành về công tác cán bộ, thì có thể cho ra kết quả về nhân sự theo mô hình “cả họ được nhờ”. Không chừng đây là đề tài khoa học nghiên cứu về công tác tổ chức cán bộ trong một giai đoạn của đất nước.

 

Trước một tập quán mang tính “thành trì” như vậy, Chỉ thị 36 là đòn công phá làm sụp đổ cái thành trì ấy. Một ông quan đầu tỉnh, đầu ngành không phải là người địa phương, thì sẽ hạn chế tối đa sự can thiệp dòng họ trong công tác nhân sự.

 

Nhưng chỉ hạn chế thôi. Nạn ô dù, bè phái có thể bị ngăn chặn ban đầu, nhưng theo thời gian, với những cán bộ lãnh đạo thiếu phẩm chất, vẫn tạo ra bè phái và “dòng họ” theo cách riêng của mình. Cho nên, chọn cán bộ lãnh đạo có tầm trí tuệ và phẩm chất đạo đức cao vẫn là yếu tố quyết định.

 

Lê Chân Nhân (dân trí)

Cách Alibaba 'hô biến' nông dân Trung Quốc thành triệu phú

Cách xa phố Wall hàng ngàn dặm, nơi tập đoàn Alibaba chuẩn bị cho vụ IPO đình đám, các nông dân Trung Quốc đang đổi đời từ máy kéo thành xế hộp hạng sang, nhờ vận may được gã khổng lồ Internet này ban phát.

Cách Alibaba hô biến nông dân Trung Quốc thành triệu phú
Nội dung nổi bật:
 
Doanh thu thị trường thương mại điện tử Trung Quốc năm 2012 là 210 tỷ USD và được dự đoán là sẽ vượt qua Mỹ để trở thành thị trường lớn nhất thế giới vào cuối năm nay. 
 
- Là ông vua thống trị thị trường thương mại điện tử nước này, Alibaba đã giúp hàng ngàn nông dân Trung Quốc đổi đời bằng cách kết nối họ với người tiêu dùng khắp nơi ở Trung Quốc và trên thế giới. 
 
- Baigou, một tỉnh phía bắc của Hà Bắc, là một trong những địa điểm lớn nhất trong số khoảng 20 "làng Taobao" ở Trung Quốc - những vùng nông thôn mà cáchàng của Taobao đang thuê hơn 10% dân cư địa phương và thu được hơn 10 triệu Nhân dân tệ mỗi năm.
 
-  Những ngôi làng Taobao sản xuất đủ mặt hàng trong các xưởng sản xuất quy mô nhỏ. Thay vì trước đây nông dân Trung Quốc thường đổ xô đến các đô thị lớn để kiếm nguồn thu nhập tốt hơn, thì nay, họ có thể ở lại làng và kết nối với những người mua hàng qua Internet.
 

 
Cách xa phố Wall hàng ngàn dặm, nơi tập đoàn Alibaba chuẩn bị cho vụ IPO đình đám, các nông dân Trung Quốc đang đổi đời từ máy kéo thành xế hộp hạng sang, nhờ vận may được gã khổng lồ Internet này ban phát.
 
Những ngôi làng Taobao
 
"Tất cả công việc kinh doanh của chúng tôi giờ đây đều tiến hành trên Internet", ông Huang Jianqiao, một nông dân lớn lên ở vùng nông thôn nghèo khó, nhưng nay đang chễm chệ đi làm trong xế hộp hiệu Jaguar đen, vừa cùng vợ bay đến Paris nghỉ dưỡng. Ông Huang kiếm 30 triệu Nhân dân tệ (4,8 triệu USD) mỗi năm từ một cửa hàng bán túi xách online.
 
Ông Huang là một trong số hàng ngàn nông dân Trung Quốc đang đổi đời bằng cách sử dụng những nền tảng bán lẻ trực tuyến được cung cấp bởi Alibaba.
 
Alibaba là ông vua thống trị thị trường thương mại điện tử của Trung Quốc. Theo các nhà phân tích, một khi các nhà đầu tư hứng lên, giá trị công ty này trong cuộc IPO sắp tới trên sàn chứng khoán Mỹ có thể bị đẩy lên đến... 200 tỷ USD.
 
Ra khỏi căn phòng sang chảnh ở New York để đến một xứ sở khác, nơi đây là kho hàng của ông Huang ở Baigou, với những thùng các-tông chất cao như núi đang chờ giao hàng đến các thành phố và làng mạc trên khắp Trung Quốc.
 
Một trong những tài sản chính của Alibaba là trang web thương mại điện tử Taobao. Trang này cho phép ông Huang chào bán những chiếc túi mà doanh nghiệp ông sản xuất đến hàng triệu khách hàng tiềm năng ở Trung Quốc.
 
"Đó là một nền tảng khởi nghiệp phù hợp với rất nhiều người như chúng tôi mà dường như không có bất cứ rào cản nào", ông Huang cho hay.
 
Baigou, một tỉnh lị phía bắc của Hà Bắc, là một trong những địa điểm lớn nhất trong số khoảng 20 "làng Taobao" ở Trung Quốc - những khu vực ở nông thôn mà các cửa hàng của Taobao đangthuê hơn 10% dân cư địa phương và thu được hơn 10 triệu Nhân dân tệ mỗi năm.
 
 
Ai cũng có thể làm ông chủ
 
"Ngày trước tôi nghèo lắm, chẳng có nhà hay xe hơi thế này đâu. Nhưng giờ thì tôi có đủ khả năng rồi, tôi còn đưa vợ đi du lịch nước ngoài nữa đấy", ông Huang cho biết thêm, "Đây là cuộc sống mà Taobao đã mang lại cho tôi"".
 
Kho hàng của Huang luôn huyên náo nhộn nhịp với những công nhân trẻ đang đóng gói ba lô và ví da vào túi nilon, chất đống trên sàn nhà trước khi được nhân viên giao hàng mang đi.
 
Cách Alibaba 'hô biến' nông dân Trung Quốc thành triệu phú (1)
Ông Huang Jianqiao ở kho hàng của mình.
 
Những ngôi làng Taobao sản xuất đủ mặt hàng - từ áo phông T-shirt đến giỏ đan bằng gai - trong các xưởng sản xuất quy mô nhỏ. Thay vì trước đây nông dân Trung Quốc thường đổ xô đến các đô thị lớn để kiếm nguồn thu nhập tốt hơn, thì nay, họ có thể ở lại làng và kết nối với những người mua hàng trực tuyến qua Internet.
 
"Chỗ này về nhà tôi chỉ mất có 10 phút", Li Dan, một nhân viên kho 22 tuổi cho hay. Cô đang đảm nhiệm việc nhận đơn đặt hàng và dán địa chỉ lên bao bì , nhưng cô hi vọng sẽ mở một cửa hàng riêng của mình. 
 
Sau một thời gian bạn có thể tự kinh doanh riêng. Một số người làm việc ở đây nhưng có doanh nghiệp ngay bên cạnh, chỉ cần mua một cái laptop là họ có thể chăm chút cho cửa hàng trực tuyến của mình trong thời gian rảnh rỗi.
 
Mùi da thuộc lan tỏa khắp nhà máy này, nơi hàng chục công nhân đang may vá hàng đống túi xách màu phấn hồng không nhãn hiệu, ví in hoa và ba lô Union Jack, cùng một lô móc khóa và khóa kéo khác.
 
"Chúng tôi lấy cảm hứng từ Chanel", ông Huang nói khi lấy ra một túi xắc đỏ nhỏ xinh. "Chúng tôi có thể không có những nhà thiết kế tầm cỡ, nhưng chúng tôi biết học theo các công ty khác".
 
(Xem thêm: Đi tắt đón đầu ở Trung Quốc: Nhái kiến trúc)
 
Những cuộc đổi đời
 
Năm 1999, Jack Ma, khi đó là giáo viên dạy tiếng Anh, đã thành lập Alibaba như một nền tảng hỗ trợ các nhà sản xuất Trung Quốc kết nối với những người mua nước ngoài. Nhưng khi khai trương Taobao năm 2003, ngay lập tức hệ thống này đã khai thác lượng lớn người tiêu dùng ngay tại Trung Quốc thông qua Internet.
 
Sở hữu 1/6 dân số thế giới, thị trường thương mại điện tử Trung Quốc năm 2012 thu về khoảng 210 tỷ USD (theo công ty tư vấn McKinsey) và được dự đoán là sẽ 'vượt mặt' Mỹ để trở thành thị trường lớn nhất thế giới vào cuối năm nay.
 
Cách cơ sở của ông Huang không xa là cơ sở làm túi xách khác của bạn ông Huang - ông Guo Shaohua, cũng kiếm tiền nhờ Alibaba. Thị trường xuất khẩu của cơ sở này là Azerbaijan và Ukraine.
 
"Tôi bắt đầu sử dụng Alibaba từ năm 2011", Guo, người đang lái chiếc BMW kể lại. "Nó đã thay đổi cuộc sống của nhiều người trẻ nơi đây".
 
Ông Guo kỳ vọng sẽ đạt được doanh thu hàng năm là 100 triệu Nhân dân tệ trong vòng 3 năm. "Nhờ kinh doanh qua Internet chúng tôi có thể ở nhà làm việc cùng gia đình, chúng tôi còn kiếm được nhiều tiền hơn so với việc làm việc ở những thành phố khác".
 
"Tôi nghĩ rằng đây là một thành quả lớn mà Taobao mang lại. Bên cạnh đời sống vật chất, tôi có nhiều ý tưởng và mục tiêu sống hơn. Giờ đây, tôi đã dám vạch kế hoạch cho cuộc đời của chính mình".
 
 
Kỳ Anh

Theo Trí Thức Trẻ/BusinessInsider/AFP

Dân Mỹ "giấu tiền dưới gối" trên 10.000 tỉ USD

Sau suy thoái, tầng lớp trung lưu Mỹ giảm chi tiêu tiêu dùng và quyết liệt dành dụm để nghỉ hưu và đóng tiền học đại học cho con cái - Ảnh: lassensloves.com

Sau suy thoái, tầng lớp trung lưu Mỹ giảm chi tiêu tiêu dùng và quyết liệt dành dụm để nghỉ hưu và đóng tiền học đại học cho con cái - Ảnh: lassensloves.com

Người Mỹ đang có khoảng 10,8 ngàn tỉ USD dưới hình thức tiền mặt, tài khoản ngân hàng và các quỹ tiền tệ dường như không sinh lãi.

MarketWatch trích dẫn một nguồn dữ liệu từ các tài khoản tài chính cho thấy người Mỹ đang có khoảng 10,8 ngàn tỉ USD dưới hình thức tiền mặt, tài khoản ngân hàng và các quỹ thị trường tiền tệ dường như không sinh lãi.
 
Về bản chất, số tiền 10,8 ngàn tỉ USD đang được "giấu dưới gối" và con số đó đại diện cho sự thất bại của chính sách Fed.
 
Khi suy thoái bắt đầu cách đây sáu năm, Fed đã cố gắng khuyến khích người dân đưa tiền vào dòng chảy trong nền kinh tế.
 
Đó là lý do tại sao Fed đến nay vẫn giữ lãi suất thấp và đang mua lại hàng ngàn tỉ USD giá trị của các chứng khoán tương đối an toàn, với hi vọng thúc đẩy người dân mạnh dạn chấp nhận thêm một chút rủi ro nữa.
 
Nhưng nhiều người dân Mỹ không muốn như vậy. Họ vẫn sợ và chọn gửi gắm phần lớn tiền để dành vào các tài sản được bảo đảm, như tài khoản ngân hàng được bảo hiểm FDIC, hoặc đưa tiền vào các quỹ thị trường tiền tệ bảo đảm hoàn lại tiền.
 
Cuối cùng thì nền kinh tế vẫn không thể thật sự tăng trưởng nếu chẳng ai sẵn lòng đánh cược với tương lai.
 
Mục đích trong chính sách Fed là thúc đẩy người dân hoặc là chi tiêu nhiều hơn, hoặc lấy tiền của chính họ cho những người khác vay để đồng tiền hoạt động hiệu quả hơn. Cả hai cách đều khiến tổng cầu tăng, thúc đẩy nền kinh tế và tạo ra nhiều việc làm.
 
Fed có thể chỉ ra một số thành công: chi tiêu tiêu dùng và đầu tư kinh doanh đã tăng trở lại, nhưng cả hai dữ liệu đó đều yếu hơn mức dự báo.
 
Phần lớn người Mỹ vẫn đều đều thực hiện lòng yêu nước bằng cách chi tiêu gần hết số tiền họ kiếm được. Fed gần đây tung ra một báo cáo cho thấy chỉ có chưa đầy 1/3 các hộ gia đình Mỹ có thể để dành tiền sau khi trả hết các hóa đơn hàng tháng. Hơn 60% cho biết họ không thể chi trả những khoản khẩn cấp 400 USD nếu không đi vay hoặc cầm đồ.
 
Chỉ một số ít là có thể tiết kiệm được khoản kha khá - tổng cộng hơn 1,2 nghìn tỉ USD/năm.
 
Theo dữ liệu tài khoản tài chính của Fed, các khoản tiết kiệm cá nhân sau khi kết thúc khủng hoảng chiếm trung bình 10% thu nhập sau thuế và bảo hiểm - tăng từ mức 7% trước suy thoái. Điều đó có nghĩa tầng lớp người Mỹ giàu có và trung lưu đang tiết kiệm nhiều hơn mức họ đã làm được trước suy thoái là 400 tỉ USD/năm.
 
Khoản dôi ra 400 tỉ USD sẽ đem lại lợi ích cho nền kinh tế, với điều kiện được đem ra tiêu xài hay đầu tư. Nhưng những người Mỹ có thu nhập cao lại không muốn chi tiêu theo kiểu họ đã làm trước đây.
 
Tầng lớp trung lưu đang quyết liệt để dành tiền học đại học cho con cái và dành nghỉ hưu. Trong khi những người giàu thực thụ thì đã có tất cả mọi thứ họ muốn, nên không chi tiêu thêm và để dành nhiều hơn, mua cổ phiếu, trái phiếu, bất động sản hoặc làm dày thêm số dư trong tài khoản ngân hàng.
 
Về lý thuyết, số tiền nằm trong các ngân hàng có thể chảy vào nền kinh tế khi ngân hàng tung ra các gói vay. Nhưng thực tế các doanh nghiệp vay tiền để làm ăn cũng không đáng là bao, chỉ tăng 160 tỉ USD so với năm 2013.
 
Dù sao thì doanh nghiệp không dựa vào các khoản vay ngân hàng, vì dòng tiền nội bộ của họ dư sức để tài trợ cho các khoản đầu tư vào cấu trúc, thiết bị mới hay quyền sở hữu trí tuệ. Từ khi suy thoái kết thúc, các quỹ nội bộ của các doanh nghiệp đã vượt qua mức chi tiêu vốn hằng quý.
 
Khi các công ty đi vay, họ sẽ sử dụng tiền hoa lợi để mua lại cổ phần hay mua toàn bộ công ty, chứ không phải đưa tiền vào cổ phiếu trong tài sản quốc gia. Từ khi suy thoái kết thúc, các tập đoàn cũng chi nhiều gấp đôi để mua cổ phiếu của chính họ và của các công ty đã được mua lại lúc họ đi vay từ các ngân hàng.
 
Trong nhiều năm qua, các tập đoàn đã mua khá nhiều cổ phiếu và không huy động tiền ròng trong thị trường chứng khoán từ các hộ gia đình. Thực tế các hộ gia đình mới là những người vay tiền từ các tập đoàn, khoảng 450 tỉ USD/năm.
 
Vì vậy, dù các hộ gia đình Mỹ đang tiết kiệm được một số tiền kha khá thì con số thật sự chảy vào nền kinh tế chẳng đáng là bao. Có đến 10,8 ngàn tỉ lý do để kết luận rằng Fed hoàn toàn "bất lực" khi không thuyết phục được người Mỹ chấp nhận nhiều rủi ro hơn.
 
 
Theo Chu Luân

Tuổi Trẻ

Chuyên mục phụ