running banner right
left
Ngoại hạng Anh

Doanh Nhân Việt Nam Online

Doanh Nghiệp Thành Viên

  • 1.jpg
  • adong.jpg
  • daducthanh.jpg
  • gominhtri.jpg
  • hoanglong.jpg
  • kemnghia.jpg
  • ninhkieu2.jpg

Ngoại hạng Anh

Chelsea: Sức ép à? Xin mời!

Dù phải chịu khá nhiều sức ép trước trận gặp Arsenal, Chelsea của Jose Mourinho đã bình tĩnh và lạnh lùng vùi dập đối thủ như thể họ đang… đá tập! The Blues đã lại một lần nữa chứng minh rằng họ là “trùm” chuyển hoá sức ép thành sức mạnh trước những cuộc đại chiến.

Trận thua Aston Villa trước đó đã vô tình đặt trên vai Chelsea rất nhiều áp lực dẫu được đánh giá cao hơn Arsenal. Tuy nhiên khi trận đấu kết thúc, The Blues đã xuất sắc “quẳng” khối sức ép đó lên “đè” chết The Gunners. Chẳng ai dám ngờ rằng Chelsea lại “knock out” Arsenal theo kiểu như thế. Họ đá hoàn toàn thoải mái dù cho bị ép ngay từ đầu và nhẹ nhàng phản đòn chính xác. Dù có thể là do Arsenal quá non hay Mourinho quá giỏi, nhưng nếu không có bản lĩnh, chắc gì The Blues đã biết cách vượt qua khó khăn.

Cứ đặt sức ép nhiều lên, còn lại để Chelsea lo! (ảnh: Internet).

Điểm lại chặng đường đã qua của Chelsea, ta sẽ dễ dàng thấy được họ luôn là “ông lớn của ông lớn”. Họ bất bại trong 7 cuộc đại chiến (thắng tới 5), trong đó có những lúc họ tưởng như đã bị “ăn tươi nuốt sống” rồi (như khi gặp Man Xanh hay Liverpool). The Blues có thể đá làng nhàng, bế tắc và thua một cách rất “trời ơi” trước các đối thủ yếu, nhưng khi “một đối một” với những người “cùng đẳng cấp”, họ sẽ cho tất cả biết được “đâu là đá, đâu là vàng” theo những kịch bản thuyết phục nhất có thể.

Có lẽ là do Chelsea phải chịu sức ép nên đối phương (vô tình hay hữu ý) đã đánh giá thấp họ và nhập cuộc với độ hưng phấn cao nhất. Và một bậc thầy phản công như Mourinho chỉ cần có thế. Ông sẽ tự do và thoải mái lựa chọn giữa lối đá phòng ngự sở trường hoặc bất ngờ đánh vỗ mặt để làm địch thủ phải từ bối rối tới hỗn loạn. Man City và Liverpool đã thua theo cách thứ nhất, còn kế thứ hai thì đã có MU, Arsenal và Galatasaray “kiểm chứng” rồi. Mou đã quá tài tình khi nhận định chính xác cả về chiến thuật lẫn tâm lý của đối phương để chọn ra “binh pháp” tốt nhất cũng như kích lệ tinh thần các học trò. Chính điều đó đã giúp The Blues đẩy sức ép ngược lại cho đội bạn và khi được “đá đúng bài”, chẳng có lý do gì để họ không làm nên chuyện cả.

Tuy nhiên còn một thứ sức ép nữa mà Chelsea phải vượt qua, đó là “sức ép của độ cao”. Bởi tuy đá đại chiến tuyệt hay thì The Blues lại hay thua “lãng xẹt” trước các tiểu nhược. Hãy nhớ đại gia thì đâu phải cứ gặp hoài để mà thắng hoài, cho nên họ phải biết cách tích cóp điểm số mọi lúc có thể. Những cú sẩy chân đáng tiếc sẽ vô cùng tai hại trong một mùa giải căng thẳng và dài hơi. Khi càng được tung hô thì nhiều lúc Chelsea bị “ngộp” vì họ buộc phải đá tấn công (vốn là sở đoản) để “diệt gọn” đội yếu. Nhưng đó là điều hiển nhiên thôi, và tự thân The Blues phải biết thích nghi để chiến thắng trong mọi tình cảnh và mọi gian lao.

Thật không ngoa nếu Chelsea được vinh danh là “vua đại gia” mùa này, nhưng đó chỉ là hư danh bởi đó chỉ là một tiêu chí để đánh giá một đội bóng. Cái họ cần vẫn là danh hiệu, vì nó là thứ thực tế. The Blues cần phải bản lĩnh và lạnh lùng hơn nữa để tiếp tục đứng vững trước mọi sức ép và khuất phục mọi kẻ thù, vì chỉ có như thế thì họ mới trở thành “vị vua” thật sự khi mùa giải kết thúc.

Nguồn Thể Thao Việt Nam