Nhầm từ Âu sang Á:
- Sô-lô-khốp chiến đấu ở chiến trường Tây Nguyên thời chống Mỹ, sáng tác tác phẩm "Mặt đường vô vọng".
-
Sô-lốp-khốp có một người vợ và 2 đứa con nhưng do chiến tranh tàn khốc
đã cướp đi vợ và con ông, chính vì thế mà cuộc són (sống) của ông k
(không) bao giờ cười mà chỉ biết khót (khóc) ban ngày thì những giọt
nước mắt kèm (kiềm) nén đóng khô lại trong trái tim ông còn ban đêm thì
giọt nước nc (nước) leo lên trên gối uơc (ướt). Sau một thời gian ông
lão đi kéo xe bò để kiếm sống.
- Bài thơ “Chiếc thuyền ngoài xa” của Nguyễn Thi trong tập Truyện Tây Bắc.
-
Khi gia nhập vào bộ đội, việt (Việt) học tập chăm chỉ để theo anh Quyết
sau này làm cán bộ thay anh. Vì vậy, khi việt học chữ thua mai thì việt
tức quá, đập đầu vào đá cho đến khi chảy máu hết tức mới xong. Khi bị
giặc bắt thì việt nút (nuốt) thông tin vào bụng, địch dùng mọi thủ đoạn
để uy hiếp, tra tấn dã man để lấy thông tin nhưng việt thà chết chứ
không tiết lộ ra bất cứ thông tin nào, dù là nhỏ nhoi nhất.
(Khi
nói về quê hương của Sô-lô-khốp, nhiều em viết ông sinh ra ở Sông Hồng.
Khi phân tích về đoạn thơ Sóng của Xuân Quỳnh, cả bài làm của một số
thí sinh từ đầu đến cuối toàn nói là của Xuân Diệu)
Dùng từ ngữ ngây ngô:
- Xuân Quỳnh đã "phơi" bài văn của mình ra như vậy mà không sợ bị "giảm giá".
- Mổ xẻ trái tim để tìm ra hóc môn yêu.
- Khát nước thì uống nước rồi khỏi bị khát ngay nhưng khát tình thì uống gì đây cho đỡ khát thèm.
- Khi yêu nhau mà người yêu của mình đi nghĩa vụ thì thối óc.
- Việt rất dũng căm không sợ chết, đối với việt chết là cái hồn rời khỏi các lên nóc nhà chơi.
- Sóng của Xuân Quỳnh là một cội nguồn của Văn học Việt Nam.
-
Lúc đầu chờ đợi trog sự lạc quan càng ngày càng trở thành bi quan. Họ
muốn chạy tới nơi xa để gặp lại người yêu của mình chứng đó đủ thấy
được sự thiệt thòi của người đàn bà khi trai gái, bồ bịch.
So sánh, liên tưởng... “siêu hạng”
- Tình yêu như 1 thanh sô cô la dễ chảy nước, đen xì xì nhưng lại rất thơm và ngon.
-
Tôi - đứa con của một tình yêu mang tên Si đa. tôi là đứa con bị gia
đình ruồng bỏ là nỗi thất vọng của dòng họ,và họ bỏ tôi, bơ vơ, lạc
lỏng giữa cuộc đời đầy mưu sinh và phức tập. Đâu còn ai nhớ đến tôi
đâu. (câu 2, nghị luận xã hội)
- Đúng vậy, chúng ta là những con
chim chiếc lá kia, sống trong cs (cuộc sống) hòa bình này thì phải cất
cao giọng hót trong sáng cao 1 chết của mình và đem màu xanh tươi tắn
hy vọng tô điểm cho cuộc đời. Với một sự thật mà mỗi chúng ta phải hiểu
đó là "có vay, có trả" khi bạn cho đi một cái gì đó dù bé nhỏ.
-
Sóng như một chàng trai khù khờ, dại dột, một thân một mình, thế cô,
thân cô, tự mò ra tận bể để tìm người đàn bà mà mình chót yêu. Sóng là
thứ Tình yêu lúc thì trào lên, lúc thì tụt xuống như cục đá tan từ từ.
Diễn đạt trùng lặp, luẩn quẩn, rối rắm
-
Các bạn ở, các bạn hỡi, các bạn, các em có biết không. Các bạn của lớp
chúng ta, có thấu hiểu cho ý chí, nghị lực, tình thương của con người
không. Nhà tôi nghèo. Ba, mẹ anh chị tôi đều ngèo (nghèo) nhưng chẳng
thèm làm điều tàn ác. Lúc nào cũng tội nghiệp, thương yêu nhau đến hết
cỡ. Đến con gà của hàng xóm chạy sang vườn nhà tôi, tôi, các anh chị
tôi cũng không dòm ngó nữa là. (câu 2, nghị luận xã hội)
- Ở câu
3a, (5 điểm), phân tích nhân vật Việt trong “Những đứa con trong gia
đình” của Nguyễn Thi. Một thí sinh chỉ viết được đúng gần 200 chữ với
những câu cú tối nghĩa, luẩn quẩn như: "Những đứa con trong gia đình
hôm nay em rất sướng vừa qua cuộc sống em rất vui sướng. Vui sướng, bạn
bè của quan tâm cuộc sống rất đẹp. Nhân vật viết truyện ngắn những đứa
con trong gia đình hôm nay bạn bè của cuộc sống, cuộc sống vui sung
sướng khi quan tâm giúp đỡ bạn bà, giúp đỡ lẫn nhau bạn bè việt truyện
ngắn hôm nay bạn bè quan tâm nhân vật Việt… ".
Nguyễn Thi có bút danh Nguyễn Ngọc
Dù câu “Phân tích nhân vật Việt trong truyện ngắn Những đứa con trong gia đình của Nguyễn Thi là đề “đóng” nhưng nhiều TS đã thể hiện khả năng “sáng tạo” kinh hoàng.
Một TS đã tưởng tượng hoàn cảnh gia đình Việt vô cùng bi đát: “Cả
gia đình em thương binh Việt bị chết sạch sẽ, cả nội ngoại cha mẹ anh
chị em đều bị thằng Pháp đem ra pháp trường bắn hạ, chỉ có Việt bị
thương còn sống với chị Liên đi bộ đội ở nhà chú Năm…”. Khi bị thương
nằm lại rừng cao su “Việt không sợ chết mà chỉ sợ con ma lè lưỡi dài
thòn lòn ngồi trên rừng cao su rên khóc đòi con… Lúc này Việt nhớ đến
má, nhớ khi xin má đi bộ đội má không cho bảo chị mày lớn đi trước, mày
còn nhỏ đi rủi chết như má làm sao(!)Giờ thì Việt nằm chèo queo sợ ma
run run…”.
Nếu không có óc tưởng tượng “phong phú” thì không thể nào TS viết được những dòng thế này: “Việt
bị lạc đồng đội 2 ngày 5 đêm, anh lê đi đến đâu ruồi bu đen ngòm đến
đó. Chỗ vết thương ra máu rất nhiều, có chỗ ướt sũng, chỗ dẻo nhẹo, chỗ
thì khô cứng. Anh lê mũi lê đi trước, hai cù lôi tay nhất cánh tay anh
lên, cái chân bị thương cho nó đi sau cùng, anh không biết mình đang bò
lên những gì nữa vì anh đang bất tỉnh. Tỉnh dậy là anh tìm súng. Tao
thấy thằng giặc là tao bắn nó liền. Súng của tao chưa hết đạn mà. Nhưng
thực tế anh bị mù thì làm sao thấy mà bắn được…”.
Khi nói về tính trẻ con gắn với những thành tích của Việt, một TS nhận xét:
“Việt rất đỏng đảnh trẻ con ngay cả ở nhà lẫn ở chiến trận. Tham gia
quân lính rồi nhưng Việt chưa đủ vị thành niên 17 nên không được phát
súng. Việt lấy ná thun bắn chim hằng ngày đi bắn giặc. Mà Việt giỏi
lắm, dù chỉ bằng công cụ thô sơ ấy mà bắn cháy được xe bọc thép và cả
tiểu đoàn Mĩ chết sạch còn anh chỉ bị thương nhẹ ở chân không đi được
nên lếch trong rừng cây cao su mấy ngày đêm mà không ra được”.
Chuyện
lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia không khó tìm trong bài làm của các sĩ tử
năm nay. Cá biệt có TS lý giải cội nguồn lòng yêu nước, sự dũng cảm của
Việt rằng “Việt được má Út Tịch sinh ra ở vùng sông nước sau khi
cha và nội bị Pháp chặt đầu nên ghét thằng Pháp hơn ai hết. Việt yêu
nước như mẹ, chiến đấu như mẹ, anh hùng như mẹ mình. Chị Chiến thì
chẳng khác tí gì mẹ từ miếng ăn miếng ngủ cho tới chăm sóc em”.
Có thí sinh cho rằng “Xuân
Quỳnh sống cùng thời với Hồ Xuân Hương, hai nhà thơ hợp sức lại lên án
xã hội phong kiến ràng buộc yêu đương tự do, nhất là để giải thoát phụ
nữ…”. Đi vào phân tích câu chữ và hình ảnh, các TS tha hồ suy diễn. Hãy
đọc lời văn của TS phân tích sóng và em: “Xuân Quỳnh mượn sóng để nói
người con trai phiêu bạc giang hồ để cho em ở lại đợi mong đến mòn mỏi,
đau buồn tuyệt vọng”.
TS khác “phát hiện” ra một điều hết sức mới mẻ rằng
“Nghiên cứu kĩ bài thơ cực hay này em phát hiện ra trên thế gian này
chưa có ai khám phá ra một chân lí mới như Xuân Quỳnh: sông lúc nào
cũng hẹp hơn bể. Vì vậy tả tình yêu phải tả biển thôi chứ sông làm sao
hiểu được tình yêu của những ai đang yêu. Bài thơ hay như thế nên khi
đọc xong nhạc sĩ Phan Huỳnh Điểu phổ nhạc ngay bài hát Thuyền và biển
mà bây giờ ai yêu nhau cũng phải hát”.
Phân tích các cụm từ “dữ dội – dịu êm”, “ồn ào – lặng lẽ”, một TS viết
“Đó là những cung bậc của tình yêu trong một người phụ nữ. Ai cũng nói
tình yêu phụ nữ khó hiểu lắm. Khi mới yêu thì họ dịu êm, lặng lẽ, khi
về làm vợ rồi thì dữ dội và ồn ào. Điều này đúng thực tế lắm”.
Giáo
viên chấm thi thường xuyên bắt gặp những lỗi ngớ ngẩn trong bài làm của
nhiều TS. Ở câu hỏi về tác giả Sô-lô-khốp thì TS cho rằng “Tác phẩm của Sô-lô-khốp nói về những căn bệnh tâm thần của quốc dân Trung Quốc”.
Nhà
văn người Nga này đoạt giải Nô-ben văn học nhưng các TS thì “trao” cho
ông nhiều giải thưởng khác nhau: Giải Nô-ben toán học, giải thưởng Hồ
Chí Minh về văn hóa văn nghệ, giải thưởng Ju-li-e (?!?); cũng có bài
làm khẳng định ông quốc tịch Pháp, Mỹ, Ghana, Trung Quốc; gắn bó với
dòng sông Nin, sông Xen; còn cho rằng Sô-lô-khốp hy sinh trong kháng
chiến chống Pháp, chống Mỹ… Có TS nói “Nguyễn Thi có bút danh Nguyễn
Ngọc, tên khai sinh là Nguyễn Trung Thành”…
(Theo Đất Việt, Sài Gòn Giải Phóng)


Kết quả thi tốt nghiệp sắp được công bố cũng là thời điểm có nhiều phản ánh về các bài thi ngộ nghĩnh của những môn thi xã hội.